Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Khoảnh khắc quê nhà – Thơ Ngân VịnhCái nhìn - Đức Hậu Kỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamXuân Điện Biên - Phạm Thị Ngọc ThanhKhúc Theimai giữa Sài Gòn - Kiều MailyHôm nay Đà Nẵng - Mai Hữu PhướcThì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐồng vọng trái tim - Như HạnhEm từ biển mặn - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThơ Vạn Lộc