Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Dấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaCánh đồng mắt mẹ - Thơ Thanh VânThả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêTháp cổ và em – Thơ Lê Anh DũngHòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhĐà Nẵng – Thơ Quốc LongNhững giấc mơ đủ sắc màu - Nhi TrầnĐà Nẵng Đà Nẵng – Tạp bút Văn Công HùngTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang