Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Chiếc Nhẫn Ngọc – Truyện của Rabindranath Tagore Món quà đắt giá - Truyện ngắn Bùi Đê YênLời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKý ức Dã quỳ - Trần Nguyên HạnhVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaNgày rỗng – Thơ Đinh Thị Như ThúyNén lại – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoSân khấu Giọng hát Việt - vòng thi "Giấu mặt" - Thơ Bùi Công MinhTruyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xaNgười đàn bà thứ hai – Thơ Phan Thị Vĩnh Hà