Bến xưa – Thơ Trọng Quyết
10.08.2016
Những dãy nhà cao tầng mới xây
Xé đôi dòng nước biếc
Nơi ấy ngày xưa bố tôi chọn làm bến đậu
Mẹ tôi tong tả sang đò
Con cá mớ rau nhiều khi lỗi chợ
Cho chúng tôi bây giờ.
Ôi cái bến xưa đầy ắp mộng mơ
Là cánh vạc soài mình trên sóng
Con thuyền neo vào trăng bềnh bồng
Mẹ tôi mang câu Kiều ủ qua đêm giá.
Bố tôi vọc đất dưới đầm vạc sâu
Phải vịn vào cây sào bảy thước
Làng làm gốm một thời mở mặt
Kho cá nấu cơm thơm thảo hương nồng
Mẹ tôi lại qua đò đưa gốm sang sông.
Thuyền vẫn đợi cắm sào ngong ngóng
Mặt nước rùng rình ướt át trăng rơi
Con cá tớp mồi say khói thuốc
Con vạc lim rim thưởng ngoạn hương trời.
Ngày bố tôi đi xa con thuyền cũng dạt trôi
Làng gốm nhạt nhòa trong hoài niệm
Tôi ngẩn ngơ dưới bóng những tòa nhà
Không còn tìm đâu thấy bến...
T.Q
Có thể bạn quan tâm
Giấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng SaMắt nheo tóc xoăn – Thơ Đinh Thị Như ThúyKhông phải là cuối cùng - Bùi Mỹ HồngKhai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàSaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiNgười ra trận - Thơ Bùi Công MinhBốn Cái Ngu- Truyện ngắn Sơn Nam Khoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênCảm ơn – Truyện ngắn Thanh Quế Trở về - Nguyễn Nga