Tượng hình kín – Thơ Đoàn Minh Châu
09.03.2016
anh sóng sánh chao nghiêng những cái nhìn
em không dứt được
em cũng không gỡ nổi
tuổi xanh mềm rạo rực cứ quấn quít chân anh
và những ý nghĩ
thơm thơm mùi tóc anh xoã ngợp

giờ làm việc
căn phòng nhỏ giọt tên anh
em giấu vào đâu được gương mặt anh quanh quẩn tìm một góc nhỏ ủ anh thật kín
nỗi nhớ cứ nôn nao sóng
câu chuyện hôm qua
không có em trong đó
và ban tối, em đã chui vào bức tranh tung toé những khát vọng dang dở
tìm anh
giấc mơ tượng hình.
Đ.M.C
Có thể bạn quan tâm
Trưa trong vườn Nguyễn Du - Thơ Võ Kim NgânMùa hè của tuổi thơ tôi - Vũ Ngọc GiaoCâu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiNỗi đau rồng -Truyện ngắn Từ KhôiLời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhi thế giới mở ra – Thơ của Thanh quếHôm nay Đà Nẵng - Mai Hữu PhướcDấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaNhà văn Nguyễn Nhã TiênDấu chân - Thơ Nguyễn Minh Hùng