Tượng hình kín – Thơ Đoàn Minh Châu
09.03.2016
anh sóng sánh chao nghiêng những cái nhìn
em không dứt được
em cũng không gỡ nổi
tuổi xanh mềm rạo rực cứ quấn quít chân anh
và những ý nghĩ
thơm thơm mùi tóc anh xoã ngợp

giờ làm việc
căn phòng nhỏ giọt tên anh
em giấu vào đâu được gương mặt anh quanh quẩn tìm một góc nhỏ ủ anh thật kín
nỗi nhớ cứ nôn nao sóng
câu chuyện hôm qua
không có em trong đó
và ban tối, em đã chui vào bức tranh tung toé những khát vọng dang dở
tìm anh
giấc mơ tượng hình.
Đ.M.C
Có thể bạn quan tâm
Giếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhVi vút cánh diều - Lê Huy HạnhMột gạch - Thanh QuếSơn Trà 360 độ - Huỳnh Viết TưBóng một người – Thơ Ngân VịnhTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNửa lời ca dao – Thơ Tất LâmKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoÔng già – Thơ Thanh QuếTrăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám