Dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
13.04.2015
Khuất mờ chiều cũ năm xưa
Hoàng hôn đổ xuống nhập nhòa lối đi
Chợt nghe hương gió thầm thì
Nào đâu hiểu gió nói gì. Gió ơi!
Tỉnh say ảo mộng cuộc người
Đêm sâu lộ một nụ cười trắng tinh

Nhiều khi níu bóng tìm mình
Tiếng cười khóc giữa lặng thinh cõi đời…
Ai làm giọt nắng mồ côi
Thương người nhạt những hạt rơi cuối chiều
Khuất mờ dấu cũ tịch liêu
Bấm tay đếm mãi mấy điều vu vơ
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
BÁI BIỆT VÕ ĐẠI TƯỚNG – Thơ Mai Hữu PhướcSóng vỗ bờ - Truyện ngắn Hoài SangThẳng đứng - Văn Công HùngLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc LongNhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Thuận - Kỷ niệm 100 Ngày sinh 14/7/1921 - 14/7/2021Cây ốc đảo quán VănBầy chim đang bay - Thơ Đinh Công ThủyTuy Hòa – Thơ Thanh QuếVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhCảm nhận từ Lý Sơn - Huỳnh Viết Tư