Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Nhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh ĐàoChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngCon người, thời ấy – Thơ Thanh QuếKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyChân dung chạm bóng - Phan Thu NguyệtDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc GiaoGửi nắng cho song - Truyện ngắn Thạch Thảo