Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Đâu phải đi xa - Lê huy HạnhBên kia thinh lặng - Phương UyTản mạn về sông – Nguyễn Văn TámHạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Nửa kia là biển - Thơ Phan Cung Việt Không phải là cuối cùng - Bùi Mỹ HồngTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Chuyện ghi ở Trường Sa - Văn Công HùngDấu chân - Thơ Nguyễn Minh HùngTiếng mưa rơi trong đêm – Tản văn Ngô Phan Lưu