Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Giao thoa văn hóa Việt - Chăm nhìn từ thơ ca dân gian – Võ Văn hòeGấu bông của mẹ - Trần Thị HuyềnChim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámTiếng khuya - Nguyễn Nhã TiênGiọt sương…- Thơ Lê Huy Hạnh Về phía những căn nhà – Thơ Vô BiênQuãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Tín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangChuyện ba người - Truyện ngắn Bùi Đê Yên