Trăng sông Hàn –Thơ của Ngô Cang
03.03.2015
Cùng bạn, cùng em đêm Đà Nẵng
Trăng sông Hàn như thể ở trong mơ
Em bảo, anh là người may mắn
Mấy khi… gặp được ánh trăng thơ!...

Sông cồn lên bóng Nguyệt, đẹp bất ngờ
Sóng nước lân tinh mầu huyền ảo
Vơi, nỗi buồn cơm áo
Tạm quên đời huyên náo ở sau lưng
Nghe em hò điệu Quảng cứ rưng rưng
Ngọt lịm từng câu thấm vào gan ruột
Nước mắm Nam Ô ăn cùng thịt luộc
Bia Sông Hàn quyến luyến ở chân răng
Anh về, tới Huế…vẫn còn trăng
Tạm biệt em yêu, cùng bạn thiết
Mấy độ, sông Hàn, trăng tròn, khuyết
Mà Trăng Đà Nẵng mãi ân tình!...
N.C.
Có thể bạn quan tâm
Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàGửi nắng cho song - Truyện ngắn Thạch ThảoBóng hoàng hôn – Thơ Nguyễn Hoàng SaNhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚPBài thơ chưa đề tên – Thơ Nguyễn Huy Dung Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaKhúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Bảo tàng Chăm và ký ức tuổi thơ tôi – Bùi Văn TiếngKhoảnh khắc và quá trình trong nghệ thuật – Bùi Văn Tiếng