Lời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
22.09.2017
Bây giờ chỉ một gang tay
mà vời vợi đến thế này sao anh?
về cho cơm ngọt canh lành
rằng em như khách lữ hành ghé chơi
đàn bà ơi cũng thế thôi
mỏng manh dễ khóc dễ cười rồi quên

bùa yêu tựa lá không tên
đa đoan cầm phải chút duyên của trời
như câu thơ lỡ đánh rơi
em về ướp muối nụ cười mà thương
về đi! chiều đã buông sương
em xanh chiếc lá thùy dương thẩn thờ
trót vì yêu một câu thơ
trái tim mắc cạn hai bờ nắng mưa
thơ tình bán chẳng ai mua
tặng cho nhau giữ làm bùa để yêu.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Về phía những căn nhà – Thơ Vô BiênNghề biển của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ về lao động - Huỳnh Thạch HàVô bờ cảo thơm – Thơ Lê Anh DũngLỡ chuyến đò chiều – Thơ Tú AnhÔng lão và con gà trống – Thơ Phạm PhátNhững mùi hương băng qua thời gian – Thơ Ngọc ThanhBài thơ chưa đề tên – Thơ Nguyễn Huy DungChợ chiều – Thơ Nguyễn Văn TámChiếc lá hình giọt lệ - Truyện ngắn Quế HươngSao mình không về Hòa Xuân sớm hơn… - Nguyễn Hải Lý