Lời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
22.09.2017
Bây giờ chỉ một gang tay
mà vời vợi đến thế này sao anh?
về cho cơm ngọt canh lành
rằng em như khách lữ hành ghé chơi
đàn bà ơi cũng thế thôi
mỏng manh dễ khóc dễ cười rồi quên

bùa yêu tựa lá không tên
đa đoan cầm phải chút duyên của trời
như câu thơ lỡ đánh rơi
em về ướp muối nụ cười mà thương
về đi! chiều đã buông sương
em xanh chiếc lá thùy dương thẩn thờ
trót vì yêu một câu thơ
trái tim mắc cạn hai bờ nắng mưa
thơ tình bán chẳng ai mua
tặng cho nhau giữ làm bùa để yêu.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Hương phố - Thơ Lê Huy HạnhMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHoa lộc vừng - Thơ Ngân VịnhNước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnChiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Đang già đi nỗi đau khát sống – Thơ Đinh Thị Như ThúyHòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngNơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtQuảng bá tác phẩm - Vấn đề của Đại hội lần thứ IX Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố - Bùi Văn Tiếng