Tôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn Tám
11.06.2018
Tôi về xóm Láng của tôi
Nhẩm câu hát cũ một thời xa xôi
Vầng trăng bàng bạc giữa trời
Mái chùa trầm mặc đang trôi lững lờ
Bồng bềnh như thể trong mơ
Hàng cây còn đó, bây giờ người đâu ?
Vẫn vườn húng quế đấy thôi
Hương thơm tù thuở đất trời giao nhau

Bây giờ người ở tận đâu
Bỏ con đường vắng dãi dầu nắng mưa
Tôi đi, đi suốt bốn mùa
Trường Sơn thăm thẳm nắng mưa đã từng
Cớ sao lòng cứ bâng khuâng
Nhớ về xóm Láng mà lòng xốn xang
Ngày thu
trời thả
lá vàng
Để tôi
đứng đợi
mang mang
nỗi buồn
Trời yên, bỗng hạt mưa tuôn
Thì ra tôi ở sông Hàn, ngồi mơ...
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Người đàn bà thứ hai – Thơ Phan Thị Vĩnh HàNghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangThì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoẤm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaLỜI NGUYỀN SA MẠC – Truyện ngắn của Hạo NguyênMột đời lặng lẽ - Nguyễn Hoàng SaĐất người quê xứ - Kai HoàngCô bé xòe diêm-Truyện ngắn của DMITRI BYKOV (Nga)