Ấm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
09.07.2018
Ôm vào sợi nhớ trong tay
Cột chân chiều vội trói ngày xuân rơi
Thương con én lẻ cuối trời
Chở màu đông ướt về phơi mái làng
Tháng Giêng hoa cải trổ vàng
Ai ngồi lượm hạt thời gian đếm mùa
Cầu quê thắc thỏm đường mưa
Dìu nhau vịn sớm níu trưa qua bờ

Lỗi mùa lạc dấu ngây thơ
Ngày không trở lại héo bờ sương đêm
Hoa xoan rụng tím hiên thềm
Lặng thầm hái gió chằm lên nỗi mình
Lời xanh cây cỏ tự tình
Ngẩn ngơ mình giẫm bóng mình dưới mưa
Đất còn ấm dấu chân xưa!...
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Nén lại – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGió xanh - Truyện ngắn Phạm Duy NghĩaTrưa – Thơ Bùi Công MinhHay là gió làm em nước mắt... - Thơ Lê Vĩnh TàiTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámNghĩa mẹ - Thơ Lê Huy HạnhNguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiBất chợt về đất nước - Thơ Nguyễn Đức DũngTrước nhà em sông Vu Gia – Thơ Thanh QuếMai Bá Ấn - Con sông Trầu lờ lợ nước chè hai...