Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.01.2017
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Giọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngVá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng XuânNhà thơ LƯU TRÙNG DƯƠNG (1930-2014)Quế Sơn – Thơ Nguyễn Hoàng SaGiấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ HồngNgõ xưa - truyện ngắn Hương NghĩaĐơn giản chỉ là sự vắng mặt - Đinh Thị Như ThúyVắng em – Thơ Quốc LongNói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn TámKhúc xuân - Huệ Triệu