Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.01.2017
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Giông gió thổi qua làng - Ngân VịnhCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHBù nhìn - Nguyễn Phạm Oanh OanhTên anh, tên dòng sông – Thơ Nguyễn Văn TámKhúc xuân - Huệ TriệuRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt AnhThức dậy – Thơ Nguyễn Minh HùngPhố của tôi - Trần Nguyên HạnhCuộc đời mấy chốc - Hoa NípNguyễn Văn Bổng - nhà văn xứ Quảng