Ru cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
04.10.2017
Vườn xưa. Giấc ngủ chập chờn
Chợt con dế gọi run chòm cỏ non
Thời gian
xàn xạt hao mòn
Ngược xuôi mỏi bước
chân con lại về
Biết mình có lỗi với quê
Nợ lời ru
thưở nôi tre dỗ dành
Nợ thâm sâu nghĩa sinh thành
rộng dài biển thẳm
cao xanh non ngàn
Biết không trả nổi ơn làng
Đành như chiếc lá lang thang nhớ mùa
Đồi chiều
tím biếc hoa mua
Tìm mình
lạc dấu miền xưa dại khờ
Thương làng tiếc níu bơ vơ
Ôm bờ cổ tích ầu ơ ru mình…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Soi chung gương mặt đàn bà - Truyện ngắn Nhụy NguyênNgọt đắng tình người - Truyện ngắn Thanh Nguyên Về đâu – Thơ Nguyễn Hoàng SaTừ cây bàng lá nâu –Thơ Đinh Thị Như ThúyTrên đường Trường Sa – Thơ Ngô MinhBóng tối – Thơ Trần TuấnNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngNhững ngôi sao - Ngân VịnhLễ hội mùa xuân - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền TrangChuyện ghi ở Trường Sa - Văn Công Hùng