Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.12.2016
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Những đóa hồng lặng lẽ - Ghi chép của Minh ThủyThả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêThơ Huỳnh Minh TâmLãng mạn với sông Hương - Thơ Nguyễn Nhã TiênMàu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy DươngNhững dòng sông không bao giờ ngủ - Lương Đình KhoaHải thần trong tín ngưỡng người Hoa ở Hội An - Vũ Hoài AnNgười đàn bà không giấc ngủ - Thơ Đinh Thị Như ThúyTuổi mười lăm - Truyện ngắn của Nguyên HươngChợ chiều – Thơ Nguyễn Văn Tám