Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.12.2016
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên
Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Mặn mà cái duyên vè Quảng –sênh sứa - Trương Đình Quang Gọi em ở cuối thiên đường - Lưu LyKhuyết một vầng trăng – Thơ Lê Huy HạnhGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngSông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaMùa chân xa – Thơ Đỗ HướngVăn học-Nghệ thuật 40 năm hội nhập và phát triển - Bùi Văn Tiếng Nhói trắng – Thơ Trần TuấnPhương tịnh sắc – Thơ Nguyễn Nhã TiênTrái quả ngọt ngào – Truyện Nguyễn Nhã Tiên