Nẻo đường – Thơ Nguyễn Minh Hùng
13.04.2018
Chúng ta phải bay chung trên những khoảng trời
và cùng in thứ bóng hình nhạt nhòa
trên đất
Thanh âm não nuột vỗ cánh
tiếng chân lầm lụi ghim vào bùn lầy
đơn lẻ và yếu ớt
ngang trời đang hứa cơn giông
sao khuya lỡ hẹn dòng sông mơ hồ

Trăng đỏ
chìm dưới sông lạnh
gió lay
cánh mỏng rét dài
và đêm nay sẽ là mai mốt rồi
Thương thay đôi cánh mỏi
thiên di lao phía bầy đàn
trăm năm nhọc lòng đá sỏi
ngàn năm trở giấc hạc vàng
Rồi những nẻo đường
những con đường
chúng ta
đi...
N.M.H
Có thể bạn quan tâm
Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng ThiệnCâu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiMiên man cát trắngHồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángNgười đàn bà không giấc ngủ - Thơ Đinh Thị Như ThúyChuyển mùa - Nguyễn Nhã TiênTượng hình kín – Thơ Đoàn Minh ChâuKhúc hát của dòng sông - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuXa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công MinhXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng Hiệp