Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
25.02.2013
Khoác tay chạm vai gió
Khỏa bóng đêm Sơn Trà
Hơi sương phả vào ta
Mây nghiêng choàng phố biển
Con sông Hàn thấp thoáng
dờn dợn muôn sóng xanh
ôm bóng cầu bảy sắc

Sông nói gì biêng biếc
Biển nói gì mênh mang
Thành phố nghe rộn ràng
Thành phố như mơ mộng
Ngàn ngàn sao lạc lối
lung linh trong màn sương
Con đường nối con đường
Phố như quen như lạ
Phố mới
phố mới vươn ra
vẽ khuôn mặt ngày mai
Người xa quê
lâu năm ngoái lại
Lớ ngớ tìm tuổi nhỏ
Ngỡ ngàng
Sửng sốt!
Lòng khựng giữa cầu cánh cung!...
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Bóng đổ nơi chân sóng-Truyện ngắn Hoàng Việt HằngTình yêu – Thơ Huy HạnhVề “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangHà Nội đêm - Thơ Đinh Thị Như ThúyĐồng tiền - Thơ Bùi XuânChút nồng nàn đã cạn – Thơ Ngân VịnhTiếng gọi – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐường về nẻo thiền - Truyện ngắn Hoàng Công DanhKhai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàĐâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải Dương