Hà Nội đêm - Thơ Đinh Thị Như Thúy
24.03.2015
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcViết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàChiếc Nhẫn Ngọc – Truyện của Rabindranath Tagore Danh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnSự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh TânThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã Tiên Viết cho con, một ngày thu Hà Nội – Thơ Bùi Công MinhTrở về tĩnh lặng – Thơ Đinh Thị Như ThúyMột tấc biển cũng là tổ quốc - Hoàng Quý