Muối – Thơ Cẩm Lệ
14.05.2015
Gió lộng đường chiều Bà Rịa
Cát dài ôm sóng phân vân
Muối ngấm làn da mằn mặn
Không em lòng cứ dùng dằng
Viết một câu thơ cho em
Vẫn biết là lời của sóng
Biết đâu mốt mai thành nhạc
Loài người hát tặng nhau nghe

Với em vẫn là mãi mãi
Mặn mòi suốt cuộc đời thơm
Nhắn nhau gởi lời bể cả
Dịu êm chiều biển Vũng Tàu
Biển sóng bể dâu về đâu
Mà anh muối xát mặn lòng
Nắng thơm choài mình trên cát
Chiều trôi gió lên ngàn khơi.
C.L
Có thể bạn quan tâm
Con ma da sau vườn - Truyện Nguyễn Ngọc Hoài NamLinh hồn bán đảo ... - Trần Ngọc TuấnNửa kia là biển - Thơ Phan Cung Việt Mùa này gió núi - Nguyễn HiệpKhi người khác - Thanh QuếDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếKhi thế giới mở ra – Thơ của Thanh quếTuyến đường sắt Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài An Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn TámChênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆT