Chênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆT
27.09.2012
Em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
em bỏ quên dòng sông
ngậm ngùi nghe gió hát

Em giấu trong hạt cát
chút mặn biển mênh mông
thương vào long đong
dã tràng khô mắt cát
Em giấu vào trùng dương
tình đan từng lớp sóng
đứng bên đời chiếc bóng
ngột ngạt ngày triều lên
Em giấu cả mùa thu
chim ho khan trong lá
ve khản lời mùa hạ
em trốn vào câu ru
Gió thổi về xa khuất
xao xác trái tim buồn
ngầm ẩn sâu xa nhất
vô tình nhen chênh vênh.
T.N
Tạp chí Non Nước số 176
Có thể bạn quan tâm
Một chiều Đà Nẵng - Tạ Hoàng TúCây chim đêm - Truyện ngắn Tường LinhNhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Thuận - Kỷ niệm 100 Ngày sinh 14/7/1921 - 14/7/2021Đêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh HuỳnhThèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan HoàngHành trang - Thanh QuếMặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh Sáng Lên bờ - Truyện ngắn Trần Tuyền Ngày trôi không biết nữa - Trần Trình LãmQuãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên