Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Cánh diều tuổi thơ - Trần Nguyên HạnhKhi người khác – Thơ Thanh QuếẨn số - Truyện ngắn Hà DầnMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngĐiều còn lại – Thơ Bùi Mỹ HồngGió đã thổi suốt đêm - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuMột ngày khó quên - Truyện Phan Mai Thục NgânMùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn ThọTính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Dòng sông kỷ niệm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương