Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Hai người bạn - Truyện ngắn Thanh QuếTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngVăn học-Nghệ thuật 40 năm hội nhập và phát triển - Bùi Văn Tiếng Tơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng SaMột đóa antigone - Nguyễn Nhã TiênĐà Nẵng – Thơ Quốc LongVới sông Bồ - Thơ Nguyễn Nhã tiênTổ quốc là hơi thở cần cho mỗi trái tim - Lương Đình Khoa Tháng Ba - Truyện ngắn Trần Quỳnh NgaKhúc tưởng niệm – Thơ Nguyên Thi