Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Mưa gió cuộc đời... - Truyện ngắn PHAN NGỌC DIỄM HÂNKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámPhước Trà một thuở - Nguyễn Bá ThâmThu rơi - Tản văn Thuận TìnhGiấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng SaKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyVô thường – Truyện ngắn Lê Hồng NhuậnBản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy DươngHay là gió làm em nước mắt... - Thơ Lê Vĩnh Tài