Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Viết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaMột sáng Hải Vân - Thơ Nguyễn Vĩnh BảoNhững “ nghệ sĩ thổ mộ” Hội An - Nguyễn Nhã TiênQuà sinh nhật - Đinh Lê VũNếu có lúc... –Thơ Như Ngọc Mây tan - Lê Thị DiễmQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Đất nước có nhiều trẻ con – Thơ Thanh QuếXúc lộ – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào