Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Những cây cầu thành phố - Trần Nhã ThụyTrước mặt hồ - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhông phải là cuối cùng – Thơ Bùi Mỹ HồngNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ HồngThơ Vạn Lộc Ngôi chùa trong tâm thức người dân Đà Nẵng - Đinh Thị Trang“Huyền thoại những cây cầu” - Phạm Thị Hải DươngTháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn TámSao con cứ mãi rong chơi như thế này? – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHồn biển – Thơ Nguyễn Văn Tám