Vầng trăng cổ tháp – Thơ Đỗ Thượng Thế
18.09.2012
Mang hơi thở và giấc mơ bùn đất
bước lên từng bậc đài thiêng
giữa vô cùng thập phương
đời hương hoá thạch
giang cánh phù sinh
thanh lọc phong trần

Miền quang hợp của cội nguồn tâm linh
phận người nương nhờ nghìn năm cõi biếc
nghìn năm dập dềnh nỗi khát
nghìn năm mặc trầm siêu thoát
hồng hào ngọn lửa yêu tin…
Đơm vầng dương
bằng hơi thở giấc mơ bùn đất
bằng cái nhìn tâm hồn trinh bạch
rực rỡ ngai thần uy linh
Rực rỡ thân trần búp non
hơi thở ngực trăng chín mọng
giấc mơ đôi mắt mê say
khói ửng xiêm xoè, cánh tỏa trời mây
tạc vào thiên thu hào quang bùn đất
vũ điệu sinh tồn.
Nguồn: nhavantphcm.com.vn
Có thể bạn quan tâm
Mười bông sen trắng…Thơ Lê Huy HạnhMặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàChùm thơ Lê Anh DũngCon ngựa về nhất - Truyện ngắn David Herbert Lawrence (Anh)Đà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênVề “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangBiển – Thơ Mai Linh“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn TiếngChiều chiều vác nhủi ra đồng - Hoàng Nhật Tuyên