Hạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
24.08.2018
Bức thư ngày cuối cùng
Rỗng
Thời gian ghim trong mặt hồ phẳng
Không gợn sóng
Em đa mang
Lời ru không mùa
Này em
Vừa chạm ngõ giấc mơ
Cánh diều ngược gió
Va vất một hình vuông im lặng
Còn không tiếng thở dài?

Một, hai, ba, đôi chân rát bỏng
Trên mặt cát
Biển lặng
Em mất mình
Nhận ra khoảng lặng cuối cùng
Trên mắt.
Có ngày
Tiếng hát ngất ngưởng đi qua
Trống rỗng
Cuộc đời nhảy trên nốt nhạc
Màu Hạ cuối
Lắp lay
Ngọn gió lạ
Chạm vào ánh mắt
Rát
Gương mặt tháng ngày không lặp lại.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Lãng mạn cùng Tây Bắc - Nguyễn Nhã TiênMột khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã TiênNgày vội - Nguyễn Nho Thùy DươngTín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàThì xin – Thơ Lê Huy HạnhTản mạn nhân sự kiện Đà Nẵng đăng cai tổ chức Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 - Bùi Văn TiếngNhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh ĐàoCô bé xòe diêm-Truyện ngắn của DMITRI BYKOV (Nga)Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc SinhĐôi bông tai hình hoa nhài - Truyện ngắn của Bùi Đế Yên