Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tháng mười hai – Thơ Bùi Công MinhBầy chim đang bay - Thơ Đinh Công ThủyThời khắc diễn vai – Thơ Đinh Thị Như ThúyMột sáng Hải Vân - Thơ Nguyễn Vĩnh BảoBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Kỷ vật – Thơ Tất HanhNgày không em - Thơ của Minh TuấnKhu vườn trên gác mái – Truyện Đinh Quỳnh Anh Tín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàHoàng hôn Cà Mau - Nguyễn Văn Tám