Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Chiều nay sông khóc - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThét vào không gian – Thơ Bùi Mỹ HồngTrăng sông Hàn –Thơ của Ngô CangCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngTiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênPun-ny và chuyến phiêu lưu đến thế giới Con Người – Truyện Huỳnh Phạm Nguyệt Dương.Giao mùa – Thơ của Lê Huy HạnhTừ trời rơi xuống - Ngân VịnhThượng nguồn xứ sở - Thơ Lê Anh DũngĐêm trong rừng quế - Truyện ngắn của Thái Bá Lợi