Sông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy
10.08.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm

Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Người đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngHoa dâm bụt ngời ngợi đỏ-Truyện ngắn của Phạm PhátĐằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuVề một khoảng trời ký ức - Hoàng Hương ViệtNửa kia là biển - Thơ Phan Cung Việt Cây ốc đảo quán VănGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânLời nhắn gửi từ biển - Bùi Công MinhVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhLên núi Dục Thúy tìm dấu xưa – Thơ Mai Hữu Phước