Sông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy
10.08.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Cảm nhận từ Lý Sơn - Huỳnh Viết TưTừ núi Bài Thơ đến non thiêng Yên Tử - Tùy bút Nguyễn Nhã Tiên Lội vào tháng muộn – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhHạ Long – Thơ Bùi Công MinhTiếng gọi – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTản mạn về những buổi học cuối cùng - Bùi Văn TiếngViết ở Hải Phòng – Thơ Mai Hữu PhướcVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangGiữa trơ trụi - Bùi Công Minh