Sông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy
10.08.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm

Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nửa kia là biển - Thơ Phan Cung Việt Ngày rỗng – Thơ Đinh Thị Như ThúyNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápThương làng - Nguyễn Hoàng SaGió gọi – Thơ Nguyễn Nhã tiên Bài hát về mùa xuân thành phố - Thơ Bùi Công MinhChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩMột ngày khó quên - Truyện Phan Mai Thục NgânĐất nước có nhiều trẻ con – Thơ Thanh QuếTác phẩm đạt giải Cuộc thi truyện ngắn và thơ chủ đề “Người đô thị”