Viên gạch người Chăm – Thơ Nguyễn Văn Tám
30.07.2018
Mỗi ngày tôi hiểu thêm về những viên gạch
bí hiểm của người Chăm
Cũng bình thường như bao viên gạch khác
Nung lên từ đất
Làm nên những thành quách, cung đền ...

Đã bao năm tôi lầm lẫn mơ hồ
Mung lung thực hư cả đời tôi tìm kiếm
Một mẫu nhỏ nhoi bị nắng mưa bào mòn vỡ vụn
Tôi khát khao ngưỡng mộ đến dại khờ
Để một ngày tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh giấc mơ
Thời gian, sẽ chiêm nghiệm tất cả
Đã có những lúc tôi tự hỏi
Trên đời này có Thánh thần?
Tôi như gã nghệ sĩ người Chăm lặng lẽ đục
hàng nghìn pho tượng lặng câm
Những pho tượng còn mãi
Tôi trở lại với chính mình
Bàn tay trống rỗng !
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Gọi xuân – Truyện ngắn Phạm Lý LiênBiển trắng - Nguyễn Văn TámThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhMười năm - Thơ Đinh Thị Như ThúyTâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng ThiệnGiọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngThong thả với sông Hàn - Thơ Mai Mộng TưởngDiểu Nương - Truyện ngắn Trương Vân NgọcMùa xuân - Bùi Công MinhAnh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh Quế