Thoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải Thanh
21.08.2016
Có đôi mắt
chẳng biết bao lần
đầm lệ xót
trước hồ Tây mờ mịt những ly chiều
ta gom mấy mảnh mặt trời xô dạt
trải chiếu buồn nhấm nháp nỗi hanh heo

Dưới lòng sâu
cái bóng chùng chình trăm nghìn đợt sóng
cúi nhìn trời lóng ngóng thả thuyền mây
thoang thoảng gió một làn mong mỏng
cũng ấm lên giấc mộng chưa đầy
Hồ nghiêng trôi
hồn ta trôi
mãi thế
những chiếc lá mỏng manh
chưa ghé một bến bờ
và hồ Tây gần mưa nguồn xa chớp bể
vẫn mơ màng như thể bóng người xua…
H.T
Có thể bạn quan tâm
Thưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã TiênKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưThơ cỏ - Truyện ngắn Lam Phương Các bậc thang – Thơ Phan Tuy An“Hội chứng” ngầm Xò Lò - Cao Duy ThảoHoài cảm Ngũ Hành Sơn – Thơ Anh TuấnNgười đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngRu cỏ - Thơ Trần Quang QuýNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcMột đóa antigone - Nguyễn Nhã Tiên