Thoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải Thanh
21.08.2016
Có đôi mắt
chẳng biết bao lần
đầm lệ xót
trước hồ Tây mờ mịt những ly chiều
ta gom mấy mảnh mặt trời xô dạt
trải chiếu buồn nhấm nháp nỗi hanh heo

Dưới lòng sâu
cái bóng chùng chình trăm nghìn đợt sóng
cúi nhìn trời lóng ngóng thả thuyền mây
thoang thoảng gió một làn mong mỏng
cũng ấm lên giấc mộng chưa đầy
Hồ nghiêng trôi
hồn ta trôi
mãi thế
những chiếc lá mỏng manh
chưa ghé một bến bờ
và hồ Tây gần mưa nguồn xa chớp bể
vẫn mơ màng như thể bóng người xua…
H.T
Có thể bạn quan tâm
Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhNơi phòng đợi – Thơ Thanh QuếSóng vỗ bờ - Truyện ngắn Hoài SangVề miền ngược gió - Thơ Nguyễn Hoàng SaRu con – Thơ Nguyễn Văn TámCành mai ngày Tết – Thơ Nguyễn Văn TámThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangGiọt sương – Thơ Lê Huy HạnhẤm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình Tổ quốc là hơi thở cần cho mỗi trái tim - Lương Đình Khoa