thời gian rơi… - Thơ Nghi Thảo
27.02.2013
phía cạn ngày
cánh đồng vẫn xanh rì lúa hát
đôi chân em
trầm vào hương đất
nghe ngun ngút xưa

phía cạn ngày
tình yêu kĩu kịt
trên đôi quang gánh
em mỗi ngày
hai buổi chợ chiều, trưa
"giọt mưa rớt xuống cánh đồng
cho bông lúa ngọt lúa nồng nồng say"
phía cạn ngày
anh về theo heo may
nơi chỉ có cánh đồng gió
ráo hoảnh tiếng em cười
xưa, trong veo
phía cạn ngày
em thôi đôi quang gánh
thôi trầm hương đất
thôi cất giấu miền yêu thật
à ơi, thời gian rơi…
phía cạn ngày
búi tóc dài thêm rã rượi vào đêm sâu
úp mặt vào tóc
hình như lâu rồi quên ủ một mùi hươngRút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn TámVăn hóa gia đình và gia đình văn hóa - Bùi Văn TiếngNhí Đen và chuyện không thể tin - Nguyễn TríĐỏ - Hoàng Thanh HươngTổ quốc nơi đảo xa – Thơ Nguyễn Siêu PhàmKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaSau trước thời gian – Thơ Ngân VịnhMột chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngNhững bông hoa tình yêu - Trần Thúy Lành