Trước tượng đài mẹ Thứ - Thơ Xuân Tiếu
03.09.2016
Không thể giấu tin buồn với mẹ
Khi chồng con nằm lại chiến trường
Một gia đình hơn mười liệt sĩ
Chẳng tượng đài nào tả hết nỗi đau.

Mẹ không khóc dẫu lòng tan nát
Người nấc khan nuốt nước mắt vào trong
Mẹ khóc khi nước nhà thống nhất
Khăn rằn vắt vai mái tóc phiêu bồng.
Đời mẹ trải nhiều cay đắng
Lửa thử vàng suốt mấy mươi năm
Hai cuộc chiến đi qua đời mẹ
Máu, mồ hôi nuôi dạy những anh hùng.
Nước mắt chảy trong tim mẹ
Kẻ vô tình chẳng thấy gì đâu
Đất nước thanh bình xin dâng hương mẹ
Trước tượng đài con thấu hết nỗi đau!
N.X.T
Có thể bạn quan tâm
Làng bên kia sông – Trần Đức TiếnTín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàĐoản khúc cho mùa-Thơ Lê Minh ChánhĐừng về làng em nữa!Lội ngược - Thơ Nguyễn Hoàng SaGửi ... - Thơ Lê Khánh MaiNỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩTháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Bất chợt về đất nước - Thơ Nguyễn Đức Dũng