Chiều hoa sen – Thơ Đức Quang
11.11.2016
Hoa đung đưa trong lời ru của gió
Bạn ân tình những lá non xanh
Đừng vội tàn mùa thu đến nhanh
Những lứa đôi đang nở.
Sao chỉ riêng mình ta thẩm nhớ
Đâu bùn non, rơm rạ, quê hương...

Sao chiều nay ta và hoa vấn vương
Những ký ức miền quê lặn lội.
Ta và hoa hình như có lỗi
Sao quẩn quanh ở chốn không người.
Đ.Q
Có thể bạn quan tâm
Về Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân CừMẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh ThuậnÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangLời ru của người cha trẻ - Thơ Nguyễn Lãm ThắngViết cho một người - Lê Huy HạnhGò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng SaViết ở Hải Phòng – Thơ Mai Hữu PhướcTiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhoảnh khắc quê nhà – Thơ Ngân VịnhDòng xưa chuyện kể - Tường Linh