Nét phố - Thơ Thuận Tình
18.01.2017
Bất chợt
phố
rơi từ rong rêu
rồi dan díu yêu thương
như bất chợt một tình yêu nồng nàn
![]()
Thượng Chùa Cầu, hạ Âm Bổn
một vòng tay ôm phố
ngửa bàn tay tôi vẽ
những dãy nhà mái ống sóng lăn
khứ hồi xuân hạ thu đông
nén thời gian thành nâu và rêu
con đường nhỏ lập lờ bờ vai nhỏ
hoàng hôn rơi tan vào phố nhạt nhòa
Chiều yên ả lời ru
rồi mờ ảo, đong đưa
về một miền lãng mạn
ánh đèn lồng mời gọi
để dòng sông Hoài
mang về miền thần tiên cảm xúc
dỗi hờn, trách móc níu người đi
nghe âm điệu bài chòi
ngược về cổ tích
Người bạn mang rượu mời
tôi nhắp một chén đầy
nghe rần rật tim gan
dưới miền đêm
em- miền trăng
tôi-người lãng du
say tình phố Hội
Mạch nguồn từ dòng sông
ăm ắp ân tình sâu lắng đến tinh khôi.
T.T
Có thể bạn quan tâm
Thơ Bùi Mỹ HồngMột mình – Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaKhúc biển - Thơ Nguyễn Thị Ngọc LanKhêu ngọn đèn-Chùm truyện rất ngắn của Võ Anh MinhKhi thế giới mở ra - Thơ Thanh QuếTìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngKhai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTương tư và tình yêu – Thơ Anh TuấnNhà văn Trần Trung SángCuối năm chào núi ta về - Vĩnh Thông