Thổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã Tiên
15.10.2019
Trí nhớ mơ hồ nắng nhạt
nghiêng rơi dăm lá trầu vàng
ngàn xa tin đưa gió bấc
chợt lòng… hoài cổ lang thang

Sông trôi về trời biền biệt
mong manh dấu khói bàn chân
kể đi từng lời nước biếc
đá vàng một cuộc trăm năm
Bãi hoang, tôi và cát trắng
nằm mơ những cọng rơm vàng
em có về đây che chắn
quê nhà biển đã xanh dâu
Bỗng dưng xôn xao ngõ vắng
quang gánh chạm vào gió đưa
cũ càng hàng tre bàng bạc
lá rơi dìu dặt tiếng xưa
Mây lam giăng trời vạn đại
ngồi nhen nhúm lửa vườn chiều
thổi đi từng cơn gió bấc
ngọt ngào chút rét tình yêu !
NNT
Có thể bạn quan tâm
Sinh nhật – Thơ Đinh Thị Như Thúy Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn TámGa tình yêu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhMong manh phận người - Hồ LoanTruyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xaTừ núi Bài Thơ đến non thiêng Yên Tử - Tùy bút Nguyễn Nhã Tiên Biển gọi tên – Tăng Tấn TàiBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn TiếngChờ - Thơ Nguyễn Hoàng Sa