Ru anh thức - Thơ Đặng Nguyệt Anh
30.09.2015
Mẹ ru anh ngủ ngày xưa
em ru anh thức nắng mưa cuối đời
mẹ ru yên ấm biển trời
ru anh em biết chọn lời nào đâu

Sông dài về đáy biển sâu
con chim về tổ
con tàu về ga
ru cùng trời đất bao la
hồn mê lộ
biết lối mà tìm không
Ru thuyền
say sóng
say giông
ru anh say giấc thức ròng vì em
lời ru mía tím lên men
vun về sợi rối tơ chèn
gỡ đau…
Ru cùng tháng bảy mưa ngâu
giêng hai hương bưởi
hương cau ngát nồng
ru đèn anh có thức chong
lời ru em ngọt
đi vòng mắt cay…
Thức đi qua tháng qua ngày
qua mênh mang ánh trăng gầy xa-soi
bởi ru không vẹn một lời
để anh thức suốt một đời…
người ru.
Đ.N.A
Có thể bạn quan tâm
Hồn trầm - Truyện ngắn Văn XươngNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu PhướcNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoẢo ảnh - Nguyễn Văn TámHải thần trong tín ngưỡng người Hoa ở Hội An - Vũ Hoài AnChạm phải hòa Bắc - Trần Trình LãmTháng mười hai – Thơ Bùi Công MinhĐà Nẵng – Thơ Quốc LongTác phẩm đạt giải Cuộc thi truyện ngắn và thơ chủ đề “Người đô thị” Tiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun