Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Hòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngGiọt sương – Thơ Lê Huy HạnhChiều Vu Gia - Thơ Nguyễn Văn TámChiều nhạt – Thơ Nguyễn Thị Ánh HuỳnhTiền lì xì của các vì sao - Truyện ngắn của Mạc CanTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhNơi Bác ở là một ngôi nhà sàn – Thơ Bùi Công MinhLời ru của bà - Trúc ChiCô bé xòe diêm-Truyện ngắn của DMITRI BYKOV (Nga)Nói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn Tám