Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Bài ca xanh - Thơ Phan Tuy AnNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Em từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyGửi nắng cho song - Truyện ngắn Thạch ThảoNghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân RuộngNhững giấc mơ nối liền - Truyện ngắn Lê Thị Thúy ÁiNỗi đau rồng -Truyện ngắn Từ KhôiẢo Ảnh - Truyện ngắn Lê DạNgười đạo diễn sân khấu tài hoa – Trương Đình Quang