Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Nghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn TiếngXúc lộ – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhNghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangBiển đêm - Trần Trình LãmMộ giữa hư vô – Thơ Nguyễn Hoàng Sa Em trách chi...- Nguyễn Nho KhiêmNói chuyện làm người – Thơ Nguyễn Văn Tám