Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám
02.01.2018
Đặt con nằm trên giường
Ba thấy giường cao quá
Trải chiếu nền xi măng
Con nằm chơi khỏi ngã
Trên những con đường mòn
Ba đi hoài không hết
Những cánh rừng cách biệt
Ba đâu chịu dừng chân

Những hoài bão xa gần
Giục lòng ba đến thế
Đốt cháy trái tim trẻ
Và bao chuyện lỗi lầm
Bây giờ ba bâng khuâng
Nghĩ đến con nhiều quá
Những tháng ngày xa lạ
Và bao nỗi truân chuyên
Dưới nền đá xi măng
Tha hồ con nghịch phá
Ba không sợ con ngã
Đất thấp là tận cùng!
NVT
Có thể bạn quan tâm
Không là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như ThúyTâm Tình Hiến Dâng – Rabindranath Tagore Sau cơn mưa - Thơ Vũ Thiên KiềuNghĩ trong lễ Quốc tang – Thơ Bùi Công MinhBên bậu cửa – Thơ Thanh QuếNhà thơ Nguyễn Kim Huy Photographer - Thơ Đông Phước HồChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiBiển – Thơ Mai LinhVị tướng già - Thơ Anh Ngọc