Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám
02.01.2018
Đặt con nằm trên giường
Ba thấy giường cao quá
Trải chiếu nền xi măng
Con nằm chơi khỏi ngã
Trên những con đường mòn
Ba đi hoài không hết
Những cánh rừng cách biệt
Ba đâu chịu dừng chân

Những hoài bão xa gần
Giục lòng ba đến thế
Đốt cháy trái tim trẻ
Và bao chuyện lỗi lầm
Bây giờ ba bâng khuâng
Nghĩ đến con nhiều quá
Những tháng ngày xa lạ
Và bao nỗi truân chuyên
Dưới nền đá xi măng
Tha hồ con nghịch phá
Ba không sợ con ngã
Đất thấp là tận cùng!
NVT
Có thể bạn quan tâm
Tản mạn nhân sự kiện Đà Nẵng đăng cai tổ chức Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 - Bùi Văn TiếngNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángDấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaNhà văn Trần Trung SángNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoKhông phải là cuối cùng - Bùi Mỹ HồngRượu ủ kín vò – Thơ Ngân VịnhSuối tre – Truyện ngắn Thanh QuếTrước nhà em sông Vu Gia – Thơ Thanh QuếSương hồng - Truyện ngắn của Lê Minh Khuê