Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh
29.09.2015
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em

Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhổ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Có thể bạn quan tâm
Bên mộ mẹ - Thơ Nguyễn Hoàng SaHai cô gái - Truyện ngắn của Trần Thu HằngGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHCành mai ngày Tết – Thơ Nguyễn Văn TámNhớ em - Thơ Minh VũEm – Thơ Lê Huy HạnhVua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnVăn hóa gia đình và gia đình văn hóa - Bùi Văn Tiếng