Thành phố tháng Ba - Nguyễn Thị Ngọc Lan

08.03.2019

Thành phố tháng Ba - Nguyễn Thị Ngọc Lan

Tháng ba lung linh, rót ánh vàng diệu vợi xuống thành phố bên bờ sông Hàn xinh đẹp tuyệt vời này. Dường như màu nắng vàng rực rỡ hơn, vui tươi hơn, rạng ngời hơn mỗi khi tháng ba về. Thành phố biển tươi trẻ, như đang dang rộng đôi cánh bay lên những tầm cao mới. Và dường như tôi đã yêu mảnh đất miền trung này, yêu sắc nắng tháng ba chan chứa bao kí ức thân thương, yêu những con đường mới mở, mê đắm những chiếc cầu mới làm đẹp thêm thành phố, làm thành phố càng lộng lẫy, quyến rũ hơn bao giờ hết. Làm sao ta không ngây ngất trước vẻ đẹp của con đường Bạch Đằng dọc hai bờ sông Hàn lộng gió. Và mỗi khi đêm về sông Hàn bật lên lộng lẫy với ngàn sắc màu lung linh bung tỏa in bóng xuống dòng sông huyền hoặc ngơ ngẩn bao du khách. Làm sao ta không cảm thấy vẻ đẹp kì ảo của cầu sông Hàn nối hai bờ thành phố, duyên dáng nghiêng mình trên dòng sông xinh đẹp gọi mời ta đến với cảnh non nước hữu tình, bên kia là đỉnh Sơn Trà hùng vĩ đang mơ màng trong sương trắng bồng bềnh, bên này là hàng ngàn chiếc thuyền đánh cá đang đợi giờ ra khơi san sát trên sông. Còn chiếc cầu Thuận Phước uy nghiêm, hoành tráng trên biển như minh chứng cho sức mạnh chinh phục thiên nhiên vĩ đại của con người. Dường như chiếc cầu này là điểm nhấn, là điểm nối giữa hiện thực với chốn hồng hoang của đất trời để chúng ta có thể hòa mình cùng thiên nhiên, giao thoa  cùng với vạn vật, với đất trời bao la, như là một điểm tựa vững chắc để Đà Nẵng đi lên, tiến đến một tương lai tươi sáng, vươn mình ra biển lớn trong xu hướng toàn cầu hóa. Cầu Rồng với bao kỷ lục thế giới đã bay, bay cao trong tư thế mạnh mẽ mà uyển chuyển vươn mình ra biển lớn, thỏa chí vẫy vùng, uốn mình trên sông Hàn tạo một nét mới vô cùng độc đáo, ấn tượng thu hút mọi ánh nhìn. Nhắc đến biển, chúng ta lại nhớ đến những bãi biển đẹp quyến rũ mà người dân thành phố cũng như các du khách được vui đùa thoải mái với ngàn con sóng, được vẫy vùng trong làn nước trong xanh màu ngọc bích mỗi chiều hè. Quên sao được mùi hương nồng ấm của biển cả phảng phất trong gió trên các nẻo đường Đà Nẵng thân quen, được nghe biển thì thầm hát mỗi sáng, mỗi chiều, ru êm bờ cát trắng. Du khách đến đây sẽ cảm nhận được một thành phố đáng sống trong hương biển, gió sông, tiếng thở nhẹ của thành phố trong nắng tháng ba vi diệu, trong sức sống tuôn trào của tháng ba còn tràn ngập xuân ngời.

Tháng ba, tháng của niềm vui chiến thắng. Cờ đỏ sao vàng đã phất phới bay trong một ngày tháng ba rực nắng ấm 44 năm trước. Đà Nẵng đang đón đợi bao người, sông Hàn đang vẫy gọi, nắng tháng ba đang mời gọi ta về trong bao sắc màu rực rỡ, tháng ba mật ngọt tô điểm cho những công trình đang vút cao bên hai bờ sông Hàn, soi mình xuống dòng sông huyền thoại như thực như mơ.

Tháng ba tràn ngập nắng, tháng ba đong đầy bao niềm nhớ, niềm thương mến, bao nỗi mong chờ lại về trên thành phố biển quê hương...

N.T.N.L

Bài viết khác cùng số

Thành phố tháng Ba - Nguyễn Thị Ngọc LanCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn VĩnhChúng tôi giữ gìn nhật ký của nhà văn Chu Cẩm Phong - Thanh QuếNhớ mẹ - Võ Duy DươngMẹ tôi - Vũ Ngọc GiaoChuyện nhặt trên phây - Dân HùngKham nhẫn Võ Nguyên Giáp(*) - Thái Bá LợiHậu chiến tranh - Thu HiềnBạch Hạc - Trần Như LuậnTháng ngày lặng lẽ - Thu LoanLàm mẹ đơn thân - Nguyễn Thị Bích NhànMột chuyện tình - Khin Hnin Yu Tràn hương nắng mới -Tần Hoài Dạ VũMùa xuân - Nguyễn Đông NhậtMùa xuân tìm tháng ngày rơi - Trương Công MùiTình yêu thời chinh chiến - Xuân CừHội An gió - Trần Trúc TâmThơ Phùng HiếuSắc trời giêng mơ - Huệ ThiNgồi khâu nỗi nhớ - Võ Kim NgânCó khi thấm mệt - Phan Hoàng PhươngMẹ - Thiều HạnhSự rời bỏ dịu dàng đến thế này ư - Bạch DiệpÁnh sáng tình yêu - Lê Thị ĐiểmBản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy DươngThơ Thụy SơnAnh là Quang Kháng - Huỳnh Trương PhátThương tiếc nhà thơ Trương Đình Đăng (1933 - 2019) - Mai Hữu PhướcNhững đóng góp của các soạn giả, nghệ sỹ tuồng Quảng Nam - Đà Nẵng đối với sân khấu tuồng cách mạng - Thúy HườngMãi đừng xa tôi - Lời cảnh báo khẩn thiết về giá trị người - Chế Diễm TrâmThơ của Thúy: nồng nàn, thấu tận - Nguyễn Thị Phú