Có khi thấm mệt - Phan Hoàng Phương

11.03.2019

Có khi thấm mệt - Phan Hoàng Phương

Cứ nghĩ nếu cho mình chọn lại

Chắc rằng mình sẽ đứng chôn chân giữa cánh đồng ngậm vàng

bông lúa

Hay đồng cỏ cằn khô vừa vặn ướm ráng chiều

Sẽ lừng khừng trước rừng sâu mạnh mẽ

Hay con suối trong veo hiền lặng giữa đại ngàn

Cứ nghĩ có ngày rồi thấm mệt

Có chịu bình yên chọn việc nhẹ nhàng

Cứ nghĩ rồi đến ngày chợt hiểu

Núi cao kia rồi chắc cũng như đèo*

Liệu một chân tình có trọn vẹn dâng nhau

Như con thuyền ngày ngày qua khúc sông kia

Làm sao nhớ được

Đã làm đau bao nhiêu con sóng

Đã neo bao con mắt nhìn theo

Mà cứ mỗi ban mai tỉnh giấc

Lại trôi như thể bình yên.

P.H.P

Bài viết khác cùng số

Thành phố tháng Ba - Nguyễn Thị Ngọc LanCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn VĩnhChúng tôi giữ gìn nhật ký của nhà văn Chu Cẩm Phong - Thanh QuếNhớ mẹ - Võ Duy DươngMẹ tôi - Vũ Ngọc GiaoChuyện nhặt trên phây - Dân HùngKham nhẫn Võ Nguyên Giáp(*) - Thái Bá LợiHậu chiến tranh - Thu HiềnBạch Hạc - Trần Như LuậnTháng ngày lặng lẽ - Thu LoanLàm mẹ đơn thân - Nguyễn Thị Bích NhànMột chuyện tình - Khin Hnin Yu Tràn hương nắng mới -Tần Hoài Dạ VũMùa xuân - Nguyễn Đông NhậtMùa xuân tìm tháng ngày rơi - Trương Công MùiTình yêu thời chinh chiến - Xuân CừHội An gió - Trần Trúc TâmThơ Phùng HiếuSắc trời giêng mơ - Huệ ThiNgồi khâu nỗi nhớ - Võ Kim NgânCó khi thấm mệt - Phan Hoàng PhươngMẹ - Thiều HạnhSự rời bỏ dịu dàng đến thế này ư - Bạch DiệpÁnh sáng tình yêu - Lê Thị ĐiểmBản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy DươngThơ Thụy SơnAnh là Quang Kháng - Huỳnh Trương PhátThương tiếc nhà thơ Trương Đình Đăng (1933 - 2019) - Mai Hữu PhướcNhững đóng góp của các soạn giả, nghệ sỹ tuồng Quảng Nam - Đà Nẵng đối với sân khấu tuồng cách mạng - Thúy HườngMãi đừng xa tôi - Lời cảnh báo khẩn thiết về giá trị người - Chế Diễm TrâmThơ của Thúy: nồng nàn, thấu tận - Nguyễn Thị Phú