Mẹ - Thiều Hạnh

11.03.2019

Mẹ - Thiều Hạnh

Gần hết đời người con mới thật nhận ra

Nỗi đau mẹ mang theo một thời xuân sắc

Đâu chỉ là những nhọc nhằn, vất vả

Trăm mối lo toan trĩu nặng vai gầy.

 

Con một tuổi, mẹ đã thành góa phụ

Nén nỗi buồn trong thăm thẳm lời ru

Tim thổn thức, những đêm dài không ngủ

Cho con thơ mơ trọn giấc lành.

 

Một nách hai con giữa lửa đạn chiến tranh

Mẹ như người đàn ông không thể rơi nước mắt

Gót chân mòn theo tháng ngày chai sạn

Dìu dắt con qua từng bước gian nan

 

Con lớn lên đầy mộng mơ, khao khát

Được thương mẹ nhiều hơn ở tuổi xế chiều

Con gái đâu ngờ đã làm mẹ khóc

Nỗi đau xưa, như định mệnh quay về...

 

Chẳng được học hành  như mẹ đã nuôi con

Mẹ lại dạy con bao điều thấm thía

Dẫu có trong tận cùng tuyệt vọng

Vẫn ngời ngợi xanh một đóa vô thường

 

Mẹ ơi! Con đã đi gần hết những đoạn trường

Bóng dáng mẹ ngày ngày trong tâm tưởng

Trời đã sang đông, nửa đêm về sáng

Mẹ cười thật hiền giữa giấc chiêm bao...

T.H

Bài viết khác cùng số

Chuyện nhặt trên phây - Dân HùngMẹ tôi - Vũ Ngọc GiaoNhớ mẹ - Võ Duy DươngChúng tôi giữ gìn nhật ký của nhà văn Chu Cẩm Phong - Thanh QuếCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn VĩnhThành phố tháng Ba - Nguyễn Thị Ngọc LanKham nhẫn Võ Nguyên Giáp(*) - Thái Bá LợiMột chuyện tình - Khin Hnin Yu Làm mẹ đơn thân - Nguyễn Thị Bích NhànTháng ngày lặng lẽ - Thu LoanBạch Hạc - Trần Như LuậnHậu chiến tranh - Thu HiềnMùa xuân - Nguyễn Đông NhậtTràn hương nắng mới -Tần Hoài Dạ VũMùa xuân tìm tháng ngày rơi - Trương Công MùiThơ Thụy SơnBản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy DươngSắc trời giêng mơ - Huệ ThiTình yêu thời chinh chiến - Xuân CừHội An gió - Trần Trúc TâmThơ Phùng HiếuNgồi khâu nỗi nhớ - Võ Kim NgânCó khi thấm mệt - Phan Hoàng PhươngMẹ - Thiều HạnhSự rời bỏ dịu dàng đến thế này ư - Bạch DiệpÁnh sáng tình yêu - Lê Thị ĐiểmThương tiếc nhà thơ Trương Đình Đăng (1933 - 2019) - Mai Hữu PhướcNhững đóng góp của các soạn giả, nghệ sỹ tuồng Quảng Nam - Đà Nẵng đối với sân khấu tuồng cách mạng - Thúy HườngMãi đừng xa tôi - Lời cảnh báo khẩn thiết về giá trị người - Chế Diễm TrâmThơ của Thúy: nồng nàn, thấu tận - Nguyễn Thị PhúAnh là Quang Kháng - Huỳnh Trương Phát