Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Trước biến – Thơ Nguyễn Ngọc HàSân khấu – Thơ Nguyễn Văn TámCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhChuyện một người tử tế - Truyện ngắn Trần PhiêuCó một lần - Thanh QuếBan mai Thành Cổ - Thơ Thư YênNói chuyện với con – Thơ Nguyễn Văn TámPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcNgõ quê – Thơ Khê GiangLối về - Thơ Lê Huy Hạnh