Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh DũngGiọt sương – Thơ Lê Huy HạnhNghĩa mẹ - Thơ Lê Huy HạnhCó nhiều khi…Thơ Lê Huy Hạnh Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh HùngTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhPhiêu diêu Đêm thần thoại – Thơ Nguyễn Ngọc HàTro ám chân mây - Thơ Nguyễn Thành TâmNhà thơ Nguyễn Kim Huy Giọt sương…- Thơ Lê Huy Hạnh