Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Ánh trăng hồ Thiên Ân -Thanh GiangGiấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiNhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngNơi bầy chim không bay qua - Yến Linh Nhẩm – Thơ Vũ Thị ThànhTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Không thể ngày mai – Thơ Thanh QuếĐệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngViên gạch người Chăm – Thơ Nguyễn Văn Tám