Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…
- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Phố Hội - Lê Huy HạnhCảm nhận từ Lý Sơn - Huỳnh Viết TưTiềm năng, giải pháp phát triển du lịch sông Cu Đê - Huỳnh Thạch HàVẫn hót bài ca thê thảm - truyện Trần Thị TrườngViết ở Hải Phòng – Thơ Mai Hữu PhướcTrên sân ga – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhKhi thế giới mở ra - Thơ Thanh QuếTháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Hà Nội, buổi chiều yên - Thơ Bùi Công Minh