Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Lời nhắn gởi – Truyện ngắn Trần Trung YênThần nữ đi chân không - Truyện Trần Thùy MaiNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếÝ nghĩ ban mai - Thơ Đinh Thị Như ThúySông quê hoài vọng - Nhụy NguyênSự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh TânKhung cửa gỗ - Đinh Quỳnh NhưLít, người gác chắn can đảm - Truyện ngắn Ma Văn KhángBên đời một ánh vàng mây - Trần Trình LãmTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Luyên