Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Lăng Ông Tân Trà - Huỳnh Thạch HàTản mạn mùa thu – Thơ Quốc LongBảo tồn nghề mắm Nam Ô tại Đà Nẵng - Ngọc GiaoNhà thơ – Thơ Phạm Đương Màu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy DươngĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàSóng Hàn Giang - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHình tượng Bác Hồ trong thơ thế giới - TS. Nguyễn Trọng HoànĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh ĐàoMưa rào đầu hạ - Đỗ Kim Cuông