Nẻo đường – Thơ Nguyễn Minh Hùng
13.04.2018
Chúng ta phải bay chung trên những khoảng trời
và cùng in thứ bóng hình nhạt nhòa
trên đất
Thanh âm não nuột vỗ cánh
tiếng chân lầm lụi ghim vào bùn lầy
đơn lẻ và yếu ớt
ngang trời đang hứa cơn giông
sao khuya lỡ hẹn dòng sông mơ hồ

Trăng đỏ
chìm dưới sông lạnh
gió lay
cánh mỏng rét dài
và đêm nay sẽ là mai mốt rồi
Thương thay đôi cánh mỏi
thiên di lao phía bầy đàn
trăm năm nhọc lòng đá sỏi
ngàn năm trở giấc hạc vàng
Rồi những nẻo đường
những con đường
chúng ta
đi...
N.M.H
Có thể bạn quan tâm
Thơ Vạn Lộc Có một hôm nay, là như thế - Đinh Anh ThưHải thần trong tín ngưỡng người Hoa ở Hội An - Vũ Hoài AnSuy nghĩ lan man – Truyện Lê Duy HânChợ chiều – Thơ Nguyễn Văn TámCầu quay miền nhớ - Truyện Đinh Quỳnh NhưThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhTiền lì xì của các vì sao - Truyện ngắn của Mạc CanMộ giữa hư vô – Thơ Nguyễn Hoàng SaDiêm – Thơ của Nguyễn Kim Anh