Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
SaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiVô thường – Thơ Nghi ThảoĐất nước có nhiều trẻ con – Thơ Thanh QuếLục bát mùa thu – Thơ Xuân PhượngThần tiên tỉ tỉ - Bảo ThươngKhung cửa gỗ - Đinh Quỳnh NhưTrái quả ngọt ngào – Truyện Nguyễn Nhã Tiên Hương thơm vườn mẹ - Trần HiệpHình tượng lợn trong các nền văn hóa - Ngọc GiaoCuối năm chào núi ta về - Vĩnh Thông