Mèo và trăng xanh
06.07.2026

Có cái gì rất nhẹ
Âm thầm như lá rơi
Như bàn chân bước khẽ
Giẫm lên nỗi bồi hồi
Tôi nhìn qua cửa sổ
Xa tắp hàng mây trôi
Nỗi buồn không duyên cớ
Sao đăng đắng vành môi?
Nhớ người người có nhớ
Mối tình màu thủy tinh
Chập chờn trong ký ức
Nét u hoài lung linh!
Đêm đen dài thăm thẳm
Mái ngói ngủ yên lành
Chợt tình cờ tôi thấy
Mèo lặng nhìn trăng xanh...
T.T.S
Bài viết khác cùng số
Văn học thiếu nhi đất Quảng - Truyền thống và thách thứcTừ phim Trạng Quỳnh thời nhí nhố nhìn về định hướng lan tỏa di sản văn hóa bằng hoạt hình sốĐịa danh “Đà Nẵng”Quảng Phú - Trầm tích và khát vọngHọa sĩ Đặng Mậu Tựu - cây cọ đọ thời gianThơ Nguyễn Thanh Mừng (Gia Lai)Thơ Đinh Hạ (Nghệ An)Nơi thời gian chậm lạiTheo dấu hai ngôi miếu Bà ở Vũng TàuNgười dưngCăn nhà kho trên gác máiChạm vào xứ QuảngNước oa - ký ức giữa đại ngànGiấc mơ Thanh minhThơ Nguyễn Thị Minh ThùyThơ Đinh Lê VũTình ca sông HoàiMèo và trăng xanhNgọn đèn của mẹVề với zơngThơ Ngân VịnhGửi Vũng TàuBậnViết ở Vũng TàuEm đâu biếtMột lầnNgười đàn bà và biểnGóc vắngLễ hội Pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 "Đà Nẵng - Nhữngb chân trời kế nối"Hội thảo Sáng tác văn học, nghệ thuật dành cho thiếu nhi trong giai đoạn mớiKỳ Anh - thành đồng trong lòng đấtBiển ru sóng hátVũng Tàu một màu xanh yêu thươngBản tình ca sóng