Hạt bụi – Thơ Anh Tuấn
22.03.2015
Sẽ có một ngày
Nhận phiếu vào cõi vĩnh hằng
Tôi thành hạt bụi

Có thể đậu xuống mặt đường
Có thể bay vào vũ trụ
Có thể nuôi mầm cây
Có thể thành nỗi bận tâm loài người
Có thể bám vào cọng rác
Bàn chân người sau dẫm lên
Và người quét đường quét đi.
Vương trên tóc, trên mặt người lữ thứ
Trong lá rau, trong cốc người say mệt lử
Nỗi đau hành tinh trong hạt bụi
Không vấy bẩn nhân gian này
Cung ô nhiễm trăng sao.
Vẫn mơ ước là mây, là nước
Một bong râm, một chút ngọt ngào
Vẫn gửi lại một lời hẹn trước
Đừng phủ mờ lên những ngôi sao.
A.T
Có thể bạn quan tâm
Mẹ Tổ Quốc - Phạm Thị Phương Thảo“Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca” của Pablo NerudaNon Nước Đà Nẵng...- Nguyễn Ngọc PhúTrên cánh đồng trần gian – Thơ Ngân VịnhRu cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng SaTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã TiênCó một hôm nay, là như thế - Đinh Anh ThưGhi ở cuối thế kỷ hai mươi-Truyện ngắn Vũ Ngọc CầmPhố Hội - Lê Huy Hạnh