Hạt bụi – Thơ Anh Tuấn
22.03.2015
Sẽ có một ngày
Nhận phiếu vào cõi vĩnh hằng
Tôi thành hạt bụi

Có thể đậu xuống mặt đường
Có thể bay vào vũ trụ
Có thể nuôi mầm cây
Có thể thành nỗi bận tâm loài người
Có thể bám vào cọng rác
Bàn chân người sau dẫm lên
Và người quét đường quét đi.
Vương trên tóc, trên mặt người lữ thứ
Trong lá rau, trong cốc người say mệt lử
Nỗi đau hành tinh trong hạt bụi
Không vấy bẩn nhân gian này
Cung ô nhiễm trăng sao.
Vẫn mơ ước là mây, là nước
Một bong râm, một chút ngọt ngào
Vẫn gửi lại một lời hẹn trước
Đừng phủ mờ lên những ngôi sao.
A.T
Có thể bạn quan tâm
Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámPhong tục thờ cúng tổ tiên của người Việt - Huỳnh Thạch HàNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ HồngVới mẹ- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTrái tim không có mắt – Thơ Thuận TìnhGọi xuân – Truyện ngắn Phạm Lý LiênNgân sáo trúc ngàn năm...Thơ của Lê Huy HạnhNgẫm nghĩ mùa xuân - Trịnh Bửu Hoài Thơ Nguyễn Thánh NgãThơ Ngân Vịnh