Giấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ Hồng
03.10.2018
Vội vàng pha ấm trà đợi người
nhập nhoạng chiều ...
cuối cùng người cũng đến
trao tay mở kỷ niệm
vội vã quay lưng

Ấm trà lặng lẽ góc phòng
tỏa hương nhốt chút nắng muộn bên thềm
hạnh phúc cuộn thành một chấm tròn trong khóe mắt
khoảnh khắc năm tháng bọt bèo
để lại trên tường hình dáng mũi tên
cắm vào ước mơ làm cơn đau chín mềm
lau chiếc gương thật sáng để thấy mình còn tồn tại
Cởi chiếc áo khoác
hơi lạnh phủ lên đôi cánh tay trần
uống ngụm trà thơm làm tràn dòng nước mắt
nhiều con chữ nhảy múa khúc khích
hôn lên tiếng chuông gió đang vang trong tim
Có gì đâu phải cúi đầu hờn dỗi với giấc mơ không đến
Siết chặt hai tay
móc ngoéo với giọt trà cuối cùng
bôi xóa hết mọi ngỏ ngách không vui
tô lại màu xanh biếc trong khu vườn trụi lá...
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Thơ Trần SangẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Nhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhChuyến tàu cuối - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngCô gái vẽ linh hồn - Truyện Cẩm GiangThẳng đứng - Văn Công HùngChỉ khuôn mặt đó - Thơ Đinh Thị Như ThúyTheo chân người hành khất - Thơ của Nguyễn Minh Ngọc