Áo vàng mùa thu – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
04.08.2016
Áo vàng mùa thu của người con gái miền sơn cước
Cho anh hoạ sỹ vẽ lên hình hài những nỗi đau
Trước chiến tranh, và sau niềm hạnh phúc
Buổi chiều tím lối cỏ lau.

Cô gái tìm về trú ẩn trong lòng sâu lời thỉnh cầu của người cha đạo chiều thứ bảy
Một cách xưng tội thoát thai những thứ lỉnh kỉnh nhất trong cuộc mưu sinh tìm đến Thiên Đàng.
Người hoạ sỹ vẫn điềm nhiên ngồi vẽ giữa vôi vữa cuộc đời
Bỏ mặc trời chiều đầy nắng
Người con gái mùa thu
Cài lên linh hồn người hoạ sỹ những bông hoa TiGôn cuối cùng
Như vòng hoa nguyệt quế của kẻ chiến bại trong cuộ chinh phục diễm kiều về cái đẹp
Chiều nay trên Thánh đường người con gái khoác chiếc áo trắng muốt
Đi lên thiên đàng.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân VịnhNơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtKhi thế giới mở ra – Thơ của Thanh quếKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị TĩnhĐường mòn – Thơ Cẩm LệKhuôn mặt - Truyện ngắn Ngô Đình HảiTháng sáu - Thơ Đinh Thị Như ThúyQuảng Nam tỉnh tạp biên 廣南省雜編 Tư liệu quý về văn hóa, lịch sử vùng đất Quảng Nam - Lê Thị HàBạn tôi Phạm Sỹ Thân, mãi mãi tuổi 24 - Hoàng Hải VânLớp lãng quên – Thơ Bùi Mỹ Hồng