Rượu ủ kín vò – Thơ Ngân Vịnh
11.11.2015
Rượu ủ kín trong vò
qua bao mưa thu sấm rền
những mùa hè bỏ đi
những bông hồng tàn phai lần lượt
và lá vàng rơi rơi lấp lánh

Rượu ủ kín trong vò
nơi góc tối tăm nhất thế gian này
nơi mạng nhện chăng chằng chịt đêm dài
nơi chỉ có gián bò chuột rúc
Rượu ủ kín trong vò
rồi đến lúc
thắp sáng lòng bạn hiền và ta
thắp sáng phố cũ sông xưa
gió thổi bồng bềnh con thuyền trăng khuyết
N.V
Có thể bạn quan tâm
Giấc hồng - Nguyễn Nho Thùy DươngBóng tối/máu/ ánh sáng (elegy to..) - Thơ Trần Phương KỳHuyền thoại buổi chiều xanh – Thơ Phan Bùi Bảo ThiTrái quả ngọt ngào – Truyện Nguyễn Nhã Tiên Tiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng ThámNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngSinh nh@t – thơ Nguyễn Trung Bình*Kỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcTuy Hòa – Thơ Thanh Quế