Dấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
11.05.2016
Bông vàng thả hình dấu hỏi
Mùa vụ thoảng hương thời gian
Nắng hoai hoải trên đồng
Cha mẹ cười run môi mắt

Đã ném vào nắng mưa tháng ngày cực nhọc
Chừ cầm lên tay hạt hạnh phúc tròn thơm
Con chưa hiểu nổi cánh đồng có gì bí ẩn
Suốt đời cha mẹ chẳng rời ra !
Bữa cơm gạo mới đầu mùa
canh rau vườn ấm thơm bàn tay mẹ
Cả nhà ngồi quanh chiếc nong tre
thắp ánh trăng thấm bữa cơm đêm
Nhớ ngày xa ấy mà thèm
chừ tìm đâu như rứa
Tuổi dại khờ trốn vào nỗi nhớ
Cha mẹ đi rồi
trống vắng cứ đầy lên
Quỳ trước bàn thờ thắp nhang
nhìn di ảnh rưng rưng
Thấy bóng mẹ cha vòng theo hương khói
Thì ra
đời người cũng là dấu hỏi
những dấu hỏi vô cùng
Lời đáp vô ngôn …
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Truyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xaNhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚPÔng già bán chổi - Thơ Ngô Liên HươngAnh và em cùng già – Thơ Thanh QuếTiếng sóng rất gần - Truyện ngắn của Phan Cung ViệtLời người làm chứng - Đoàn Ngọc ThànhTháng Bảy - Thơ Nguyễn Hoàng SaMột đêm ở cổng trời – Truyện ngắn Kiều VượngCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông Nhật Tìm lại – Thơ Lê Anh Dũng