Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo
Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Thoát tục - Truyện ngắn của Hoàng Hải LâmẤm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaBên đời một ánh vàng mây - Trần Trình LãmMiếu thờ trong đời sống làng xã của người Việt - Huỳnh Thạch HàQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)