Dấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu Phước
25.05.2016
Anh để lại dấu chân trần trên cát
Bao năm qua tiếng sóng hãy còn buồn
Em lặng lẽ đi một đời bên biển
Dấu chân nào tê buốt mỗi hoàng hôn.
Làng năm ấy xác xơ ngày biển động
Đêm âm u ngơ ngác những thân tàu
Bờ bãi vắng giấu che điều uất nghẹn
Biết bao giờ tàn vết những thương đau.
Làng chừ đã tinh tươi màu phố mới
Sao lòng em cứ cũ mãi muôn sau
Anh đâu biết dấu chân ngày xưa ấy
Suốt một đời còn để khổ cho nhau!
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Tiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh ChâuChiều quê ngày mùa – Thơ Tất Thắng Cơn mơ – Thơ Nguyễn Minh HùngVợ người taQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnKý ức Mẹ - Thơ Nguyễn Nho thùy DươngRừng Ô Rô – Thơ Ngân VịnhLục bình - Đinh Lê Vũ Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc Hùng