Dấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu Phước
25.05.2016
Anh để lại dấu chân trần trên cát
Bao năm qua tiếng sóng hãy còn buồn
Em lặng lẽ đi một đời bên biển
Dấu chân nào tê buốt mỗi hoàng hôn.

Làng năm ấy xác xơ ngày biển động
Đêm âm u ngơ ngác những thân tàu
Bờ bãi vắng giấu che điều uất nghẹn
Biết bao giờ tàn vết những thương đau.
Làng chừ đã tinh tươi màu phố mới
Sao lòng em cứ cũ mãi muôn sau
Anh đâu biết dấu chân ngày xưa ấy
Suốt một đời còn để khổ cho nhau!
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Khoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênNgõ hoa vàng - Tạp bút Phạm Thị Ngọc ThanhTiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun “Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca” của Pablo NerudaThôn trang - Bùi Công MinhĐằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuMơ - Thơ Đoàn Minh ChâuThì xin – Thơ Lê Huy HạnhDòng chảy cuộc đời - Vĩnh Thông Đừng về làng em nữa!