Một dòng thác khôn – Thơ Ngân Vịnh
29.09.2012
Tôi chạy tới dòng Mê Kông tràn bờ
đá lởm chởm răng cưa
thác Khôn ngang mặt
nước bắn tóe tung trắng bạc
mặt trời trưa ùng ục sôi

triệu năm nơi đây thử thách con người
ước mơ vượt lên cái chết
hun hút những xoáy nước cuộn tròn dốc ngược
một cánh chim
đâu đó một mái nhà
phút lặng yên tôi nhìn dòng sông xa
cảm giác con thuyền mỏng manh như chiếc lá
trước cả trăm thác đổ
không để cho người yếu bóng vía
vượt qua.
12-4-2010
Có thể bạn quan tâm
Lời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMẹ tôi - Thơ Lê Huy HạnhLời ru của bà - Trúc ChiHai lúa và tôi, và vợ - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngĐêm ở Trường Sa – Thơ Hữu NhượngNgọn đèn đứng gác - Ký Viên Phúc QuânKhoảnh khắc và quá trình trong nghệ thuật – Bùi Văn TiếngQuả bàng vuông - Nguyễn Minh Khiêm Những âm thanh bên bờ sông lấp - Nguyễn Nhã TiênTrở về - Thơ Bùi Công Minh