Một dòng thác khôn – Thơ Ngân Vịnh
29.09.2012
Tôi chạy tới dòng Mê Kông tràn bờ
đá lởm chởm răng cưa
thác Khôn ngang mặt
nước bắn tóe tung trắng bạc
mặt trời trưa ùng ục sôi

triệu năm nơi đây thử thách con người
ước mơ vượt lên cái chết
hun hút những xoáy nước cuộn tròn dốc ngược
một cánh chim
đâu đó một mái nhà
phút lặng yên tôi nhìn dòng sông xa
cảm giác con thuyền mỏng manh như chiếc lá
trước cả trăm thác đổ
không để cho người yếu bóng vía
vượt qua.
12-4-2010
Có thể bạn quan tâm
Những giấc mơ đủ sắc màu - Nhi TrầnCon người, thời ấy – Thơ Thanh QuếTín ngưỡng thờ thần Đất - Đinh Thị Trangmột lần thôi - Nguyễn nhã TiênXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpLời nhắn gửi từ biển – Thơ Bùi Công MinhGửi người dưng – Thơ Võ Kim NgânVới mẹ- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTin nhắn…- Truyện ngắn của Vũ Kim LiênChân dung chạm bóng - Phan Thu Nguyệt